“Và đây là đội hình ra sân của chúng ta. Số 38, Roman Burki. Số 15, Mats Hummels. Số 25, Sokratis Papastathopoulos. Số 29, Marcel Schmelzer. Số 26, Lukasz Piszczek. Số 33, Julian Weigl. Và…
SỐ 18, NURI SAHIN!
NURI SAHIN!
…”
Bầu không khí của Signal Iduna Park bỗng dưng vang lên những âm thanh rộn ràng, rất nhiều người đang vui mừng sự trở lại của Nuri Sahin sau 13 tháng dưỡng thương. HLV Thomas Tuchel cũng không đề cập gì tới tiền vệ số 18 trước đó nên mọi người đều bị bất ngờ. Người đọc thông báo ở Signal Iduna Park là Norbert “Nobby” Dickel đã có danh sách đội hình từ trước khi trận đấu bắt đầu 45 phút và bằng kinh nghiệm của mình, ông rõ ràng là đã làm tốt việc tạo ra một không khí hứng khởi trên khán đài. Signal Iduna Park đã dẫn trước Porto 1-0 từ khoảnh khắc đó.
Công việc của Nobby Dickel trong tiếng Anh được gọi là “Stadium announcer” nhưng từ này không thể mô tả hết được công việc của Nobby Dickel và các đồng nghiệp. Ngoài việc giới thiệu đội hình ra sân, đọc tên các cầu thủ ghi bàn và thông báo các sự kiện khẩn cấp, họ còn truyền lửa từ bản thân lên trên mấy vạn người đang có mặt trên sân. Thay vì một cách đọc tên thông thường, cách của họ sẽ là
“NICKLAS!”
“BENDTNER…” – khán giả đáp lại
“NICKLAS!”
“BENDTNER…”
Với những cầu thủ mới ra mắt đội bóng, việc được các khán đài gọi tên sẽ giúp họ tự tin hơn nhiều. Kevin Prince Boateng trong giai đoạn ngắn được cho mượn tại Dortmund đã nói rằng việc được các khán giả gọi tên chỉ sau vài ngày là điều làm anh nhớ nhất, để rồi khi Dortmund không thể kí hợp đồng lâu dài với Boateng, anh đã buồn đến khóc rất nhiều.
Công việc của họ thực sự một mơ ước đối với các cổ động viên. Một số cực kì nổi tiếng và được ngưỡng mộ, như Stephen Lehmann ở Allianz Arena của Bayern Munich hay Lotto King Karl ở Volksparkstadion của Hamburg.
“Người đọc thông báo tại sân vận động là hiện thân của sự kết nối giữa cổ động viên và đội bóng. Các cổ động viên thích và đã quen với điều này. Họ nghĩ rằng ‘nếu có ai đó đọc đội hình ra sân bằng phong cách đầy kích thích và nó đã nằm trong chi trả cho vé vào cổng. Tại sao lại không?’” – Stephen Lehmann
“Nó giống như một show truyền hình vậy, một show cực đại và đầy cảm xúc!” – Lotto King Karl
Những giọng nói huyền thoại của Bundesliga nói về công việc của mình như vậy. Họ thực sự là bậc thầy trong việc “hoà trộn thông tin và cảm xúc” để khán giả cảm thấy kích thích cực độ.
Dù vậy sau cùng mọi trận đấu đều cần sự công bằng. Đội khách và cổ động viên của họ chắc chắn không thể hưởng ứng kiểu đọc thông báo này. Điều đó gây khó chịu và trong nhiều trường hợp ảnh hưởng đến diễn biến trên sân, tác động đến kết quả.
Dù vậy con người không thể hoàn hảo, Một trong những giai thoại đáng nhớ nhất trong lịch sử Bundesliga là về Udo Scholz, người có 21 năm (1973-1994) làm việc tại Kaiserslautern. Trong một trận đấu nọ khi Kaiserslautern bị thổi phạt penalty, Scholz đã chờ đến khi cầu thủ đối phương chạy đà, ông đột ngột đọc lớn một biển số xe nào đó mà ông nhớ!
Dù vậy Udo Scholz không phải là cổ động viên đích thực của Kaiserslautern, ông từng làm việc 7 năm ở Dortmund trước đó và sau khi mất việc ở Kaiserslautern, ông làm việc cho Mannheim Eagles, một đội hockey trên băng.

Udo Scholz
“Tôi chiến đấu cho đội bóng mà tôi đọc thông báo!” – Udo Scholz trả lời nhà báo Uli Hesse
‘Thủ đoạn’ của Udo Scholz hoá ra lại khiến ông cổ động viên mãi nhớ đến ông với sự ngưỡng mộ, còn đồng nghiệp thì xem ông và phá rào của ông như một biểu tượng
“Scholz là hình mẫu cho mọi người trẻ tuổi muốn dấn thân vào nghề này!” – Norbert Dickel nói về Udo Scholz
Norbert “Nobby” Dickel
Bản thân người đọc thông báo tại Signal Iduna Park cũng là một nhân vật đặc biệt của Bundesliga.
Dickel từng là một tiền đạo xuất sắc ở thập niên 1980 của FC Koln và chính Borussia Dortmund.
Trong 4 năm khoác áo Vàng Đen, Dickel ghi được 40 bàn trong 90 trận đấu. Một trong những trận đấu cuối cùng của Dickel là chung kết DFB Pokal 1989 (cúp quốc gia Đức) ở Berlin, Die Borussen giành thắng lợi 4-1 trước Werder Bremen và có danh hiệu đầu tiên sau hơn 20 năm khủng hoảng.
Dickel từng là một tiền đạo xuất sắc ở thập niên 1980 của FC Koln và chính Borussia Dortmund.
Trong 4 năm khoác áo Vàng Đen, Dickel ghi được 40 bàn trong 90 trận đấu. Một trong những trận đấu cuối cùng của Dickel là chung kết DFB Pokal 1989 (cúp quốc gia Đức) ở Berlin, Die Borussen giành thắng lợi 4-1 trước Werder Bremen và có danh hiệu đầu tiên sau hơn 20 năm khủng hoảng.
Trận chung kết lẽ ra là một cột mốc hoàn hảo của đội bóng nếu như ‘người hùng Berlin’ Norbert Dickel không phải trả giá bằng chính sự nghiệp của mình. Sáu tuần trước đó, Dickel đã trải qua ca phẫu thuật đầu gối và chưa hoàn toàn bình phục. Nhưng Dickel đã mạo hiểm sự nghiệp của mình vì đội bóng. 2 bàn thắng, 77 phút trên sân, danh hiệu DFB Pokal để đổi lấy sự nghiệp của Norbert Dickel.

Ông cố gắng thêm được vài trận đấu nữa của mùa giải tiếp sau đó nhưng rồi phải đưa ra quyết định giải nghệ ở tuổi 29. Đội bóng và cổ động viên dĩ nhiên là cảm thấy nợ ông quá nhiều. 3 năm sau trận chung kết, Norbert Dickel được chủ tịch đội bóng mời về để làm công việc đọc thông báo tại Westfalenstadion.
“Tôi chưa từng nghĩ đến trước đây. Cho đến khi chủ tịch gọi cho tôi và nói: ‘Norbert, chúng ta đang thiếu một người đọc thông báo cho sân, cậu làm nhé!’ – ‘Nhưng tôi chưa làm bao giờ’ – ‘Không sao, cậu được mà, tôi sẽ gọi lại, nhưng tuần sau làm lần đầu tiên nhé!’”
Thế là sự nghiệp của một trong những người thiếu khách quan nhất trong lĩnh vực của mình bắt đầu. Đến nay Dickel đã làm công việc này được 24 năm và hầu hết các cổ động viên của Borussia
Dortmund đã ít nhất một lần nghe được cái giọng ngọng nghịu của Dickel. Người hùng Dickel ngày nào của cổ động viên vẫn còn được đứng trên sân cỏ cùng 22 cầu thủ khác, nhưng khác là vị trí của ông bây giờ là một cabin nhỏ với micro trong tay.
Và khác với Udo Scholz, Dickel thực sự là một cổ động viên của Borussia Dortmund
“Tôi không chỉ là một cựu cầu thủ và là một nhân viên của đội. Tôi là cổ động viên của đội. Tôi yêu đội bóng, yêu cổ động viên. Đây chính là cuộc sống của tôi!”
Trải nghiệm đặc biệt
Là một con người sôi nổi và hào hứng, Dickel thỉnh thoảng còn tự cười bản thân khi cảm thấy cách mình đọc một cái tên nào đó quá buồn cười. Nhưng trận đấu ở cuối tuần rồi với Mainz là một Dickel lạ lùng. Ông thông báo ngắn gọn và hờ hững khi Shinji Kagawa ghi bàn thứ hai cho Vàng Đen, cầu thủ ăn mừng trong sự ngạc nhiên tột độ, một vài người đã nhìn về phía ông rồi nhìn lên các khán đài tìm lời giải.
Nếu Dickel là giọng nói của Signal Iduna Park thì rõ ràng thánh đường của Borussia Dortmund đang buồn bã.

“Tôi nhận được tin từ khá sớm rằng có hai cổ động viên đã truỵ tim trên khán đài. Một người đã không may qua đời. Tình huống này hoàn toàn chưa từng có với tôi. Tôi không biết cách nào để kiểm soát nó. Ở hiệp hai khi các cổ động viên bắt đầu thu dọn cờ phướm và ngưng hò reo, không khí trong sân mang cảm giác rất ma quái.
Tôi quyết định chỉ thông báo về sự kiện này sau trận. Sau đó tôi theo dõi diễn biến trận đấu qua đầu ghi lại. Tôi nghĩ điều này thực sự hợp lí!”
Norbert ‘Nobby’ Dickel và đồng nghiệp vẫn ra sân mỗi vòng đấu cùng đội bóng của mình và góp phần thầm lặng của mình vào sự thành công của đội bóng. Bóng đá không bao giờ là cuộc chơi trong 90 phút và chỉ diễn ra trên sân cỏ.

#Lukasz #BVBVietnam

Bình luận nếu bài viết hay: