Nếu bạn có tốc độ, thể lực và phản xạ tốt, cứ việc đến Dortmund ghi danh. Tuy nhiên, với Tuchel vẫn còn một bước nữa: bạn phải chọn lấy cho mình một Dortmund. Bởi vì có nhiều Dortmund.
Có một Dortmund đè bẹp Gladbach bằng cách khai thác điểm yếu tiền vệ trung tâm, tạo lập những bộ ba ban bật, với đỉnh tam giác hướng lên. Có một Dortmund phối hợp cự ly ngắn để phối bóng thật nhanh từ cánh nọ sang cánh kia, khiến hàng thủ hai lớp của Krasnodar lộ khoảng trống. Có một Dortmund xếp Miki sang cánh, sử dụng chuyền dài để đưa Leverkusen vào cái bẫy muôn thưở của phòng thủ khu vực... Có nhiều Dortmund, chỉ giống nhau ở một điểm là luôn biết đánh bại đội yếu hơn.
Với mỗi một cách xếp người, Dortmund lại đá một khác. Khi Reus ở bên cánh trái, ta biết rằng anh được trợ giúp bởi Mkhitaryan ở giữa nhiều hơn là Schmelzer ở dưới. Vì lúc này Miki hoạt động rộng hơn, có lúc đổi chỗ cho Auba. Người ta gọi đó là tam giác RAM – theo mốt bây giờ, bởi đội bóng nào cũng cần một bộ ba để làm biểu tượng sức mạnh. Song có thể có nhiều bộ ba khác, tùy từng giai đoạn cụ thể mà chúng được tạo lập, xoay chuyển. Còn khi Miki dạt cánh, ta biết rằng Dortmund sẽ chơi bằng tạt bóng, và những đường xuyên phá đến từ cánh đối diện. Ngược lại, người đá ở cánh là Kagawa, dĩ nhiên sẽ không có những pha xâm nhập chéo góc quen thuộc, mà là phối hợp nhỏ tạo khoảng không để chồng biên. Cánh kia Hofmann cũng khác Januzaj. Khi có Januzaj, một cầu thủ giỏi ép đối phương lùi sâu, chắc chắn Gundogan dâng cao làm tuyến hai (Chuyển từ 4-2-3-1 sang 4-1-4-1). Còn nếu là Hofmann thì anh cần khoảng trống hơn là đồng đội: Dortmund có xu hướng phối hợp từ trung lộ để dạt sang cánh trái, với sự dâng cao của một trung vệ, và tiền vệ trụ, nhằm tạo các đòn bất ngờ khi thình lình đưa bóng sang vế phải.
Không còn quá phụ thuộc vào tiền đạo cắm, Tuchel đã cho thấy sự công phu trong xây dựng chiến thuật đa dạng. Con người anh thế nào thì anh cứ chơi như thế trên sân. Khi Kagawa được xếp đá cánh, nghĩa là không phải anh đang thế chỗ Reus trong vở kịch của hôm qua, mà Kagawa đã trở thành vai chính của một vở kịch mới hôm nay. Một vở kịch khác. Một Dortmund khác. Trước khi bạn ra sân, vấn đề không phải là Tuchel giao cho bạn việc gì, mà là ông đã bớt cho bạn nhiệm vụ nào. Miki trận này có thể không cần ghi bàn, Park Joo Ho hãy cứ đá như bình thường, không cần phải giúp Kagawa, cứ băng lên và Kagawa sẽ giúp anh.
Chiến thuật là một phép thuật. Đó không phải là ví von, phép thuật là gì nếu không phải là những điều khó hiểu nhưng tạo ra các kết quả kỳ diệu? Và ở đây, không phải vì Dortmund đã thắng như vậy mà chúng ta phân tích như vậy. Dortmund đã có thể hòa Krasnodar, chỉ cần pha đánh đầu cuối cùng của Park Joo Ho bật cao và chạm xà. Dortmund có thể khó thắng Leverkusen, hay Hannover nếu vài vị trí của họ thay vì là Felipe và Wendell, lại là Alaba hay Nainggolan. Không, kết quả của pháp thuật có thể khác nhau – hiệu quả hơn hoặc kém – nhưng ánh sáng từ cây đũa thần là có thật. Ta có thể nhìn thấy, chiêm ngưỡng nó, miễn là không để những khoảnh khắc trận đấu trôi lững lờ qua mắt: cây đũa phép của Tuchel - một trong những phù thủy ở Bundesliga đã từng nổi danh vì “khác người” những năm tháng ở Mainz.
Và hẳn là bí ẩn nằm trong câu hỏi: bằng cách nào, lại nhanh như vậy, các cầu thủ có thể hòa nhập được và trở thành vai chính, với những sân khấu đã lắp đặt sẵn chờ đón họ?
Xem tiếp KỲ 2: TẠI ĐÂY http://www.bvbvietnam.com/2015/09/trong-vuon-hoa-chien-thuatky-2.html
Thao khảo Bài viết "Kiểm tra độ dị của tân HLV Thomas Tuchel" - tác giả Đức Anh, Đăng ngày 20/4/2015 trên Motthegioi.vn


Bình luận nếu bài viết hay: